3 tuần qua là một khoảng thời gian khó khăn với mình.
Một khoảng thời gian mà công việc thì chồng chất, còn sóng lòng thì liên tục trồi sụt.
Mình đã quan sát được những đợt sóng này cứ âm ỉ trong khoảng một thời gian vài tuần, nhưng vì công việc quá nhiều mà cứ để đó, cho nó vỗ ầm ì.
Cho tới một buổi tối muộn, mình về nhà sau một ngày dài.
Một ngày mà nhiều thông tin tới, cả vui, cả buồn, cả hy vọng và cả cảm giác bất lực bủa vây.
Thêm một vài sự kiện cá nhân nữa, và mình rơi vào trạng trái trống rỗng đột ngột khi nằm trên giường.
Mình nhận biết được mình đang ở một trạng thái bất ổn về tinh thần giống như giai đoạn mình chạy lớp đầu tiên của Mcoach, khi xung quanh bủa vây những tiếng nói lớn nhỏ phán xét.
Từ sự trống rỗng ấy, có gì đó bức bối, muốn gào thét ở trong lòng, rồi sự giận dữ nổi lên. Giận những cố gắng, giận những gồng gánh…
Giận xong rồi, thì những tiếng nói phán xét trong mình nổi lên, không quá dữ dội, nhưng to và rõ.
Tiếng nói phán xét của chính mình, liệu mình có làm được không, liệu mình có cần chuẩn bị thêm điều gì nữa không? Liệu mình có thực sự phù hợp với những khách hàng, học viên của mình không?
Sao mình không chọn con đường dễ đi hơn.
Sao mình không chọn cho mình sự thảnh thơi, dễ chịu.
Sao …, và nhiều cái sao nữa
Trong lúc hỗn loạn ấy, mình vẫn biết là tâm trí này không phải mình,
Những tiếng nói ấy không phải mình,
Mình có thể quay về vững vàng, và bình ổn
Mình đã nằm để thiền, thực hành đủ bài tập để quay về với hiện tại, giây phút hiện tại, mà quay về không có nổi.
Cả cơ thể, tâm trí và trái tim như muốn vỡ vụn ra từng mảnh…
Mà mai là ngày đào tạo quan trọng, sáng mai mình phải lên lớp, bài còn chưa soạn.
Một cảm giác bất lực với chính mình, và mình quyết định “ quy hàng” với những trạng thái của mình, để cho những dồn dập và bão tố ấy muốn làm gì thì làm.
Đêm đó mình không có một giấc ngủ ngon. Nhiều giấc mơ hỗn loạn, và sáng hôm sau, mình nhớ nhầm lịch lên lớp nên chuẩn bị nhầm giáo án.
Gần đến giờ lên lớp, thì mới phát hiện ra là từ sáng tới giờ dậy chuẩn bị nhầm giáo án để lên lớp cần lên.
Một ý nghĩ xoẹt qua, hay là cho lớp nghỉ. Năng lượng của mình đang chưa ổn. Tâm trí thì đang trống rỗng và bấn loạn.
Thế mà, tại thời điểm ấy, mình lại có một lựa chọn, chẳng phải mạnh mẽ gì đâu, nhưng nó là một lựa chọn.
Cứ lên lớp với phiên bản hỗn loạn.
Lên lớp với những gì đang vụn vỡ ở trong lòng.
Lên lớp với trạng thái tệ nhất của người mentor vẫn vững vàng ngồi với các bạn những lúc khó khăn nhất của hành trình làm nghề.
Và buổi sáng thứ 7 ấy, mình quyết định cho phiên bản Hà bà bà vững chãi được biến mất.
Hà bất ổn xuất hiện, được cho phép xuất hiện.
Nhưng khoảnh khắc mình cho phép những yếu mềm và hỗn loạn trong mình được sống tới tận cùng, được chạm vào danh giới của sự vụn vỡ, thì có những thứ được hồi sinh trong mình một cách mạnh mẽ.
Hôm ấy, mình nói về sự dũng cảm.
Hôm ấy, mình nói về hành trình mình đã đi.
Và hôm ấy, mình thấy mình là mình một cách trọn vẹn, chẳng thừa, chẳng thiếu.
Hôm qua em mentee của mình cũng đã phải trải qua một thời khắc khó khăn như thế trong câu chuyện làm nghề.
Những khách hàng khó, những tiếng nói phán xét trong câu chuyện làm nghề, những tiêu chuẩn đạo đức với nghề này khi đọc một bài viết của một người thầy viết về những người coach chúng mình.
Trong nghề này, chính mình cũng làm nghề với tâm phân biệt và rất phán xét.
Hồi đầu mình định danh mình làm nghề theo tiêu chuẩn đạo đức và nền tảng của ICF, liên đoàn khai vấn quốc tế. Nên mình phân biệt giữa coach theo ICF và coach không theo ICF.
Mình mặc định mặc chiếc áo lóng lánh ấy, và phân biệt mình với những người coach làm việc với con người mà không theo nền tảng mình học và thực hành, tin tưởng đi theo.
Rồi cho tới một đoạn, mình phân biệt giữa coaching thuần túy và mentoring. Giữa làm khai vấn thuần khiết và kết hợp cả khai vấn và kèm cặp hướng dẫn khi đồng hành với khách hàng.
Ai gọi mình là coach mà kết hợp mentor vào là mình phân biệt.
Mình quan sát những người coach trên thị trường ngoài kia. Có người nhiều bằng cấp, mà không thực sự có khách hàng trả phí, chưa nhiều cơ hội làm nghề này như một công việc kiếm sống, là mình gán nhãn.
Mình quan sát những người coach nhiều chứng chỉ viết bài, chia sẻ quan điểm làm nghề , và mình gán nhãn.
Khi mở lớp sự nghiệp khai vấn này, mình đồng hành với 14 coach để thực sự bước vào con đường làm nghề, tạo dựng một công việc thực sự chứ không chỉ là câu chuyện chuyên môn về khai vấn.
14 con người, với 14 tiến trình nội tâm, những nỗi sợ, vật vã khác nhau.
Mình đã sống 14 cuộc đời khác nhau trong 2 tháng qua.
Ngoài ra có 1 khách hàng cá nhân, 1 mentee đồng hành 11 làm nghề, và một lớp chuyên sâu 10 người đang giai đoạn trồi sụt khi học chuyên sâu về khai vấn.
Nhìn lại những gì mình đã trải qua, và các coach mình đồng hành đang trải qua trong câu chuyện sống và làm nghề này, tự nhiên tim mình mềm ra với tất cả những tiếng nói phán xét ngoài kia với nghề này, và những người làm nghề.
Không còn phân biệt, là chúng mình làm nghề đồng hành con người bằng công cụ gì.
Chúng mình học nền tảng nào, chúng mình thực hành theo triết lý đạo đức nào.
Chúng mình có bằng cấp chứng chỉ gì hay chưa?
Chúng mình có khách hàng thực sự hay chưa?
Tất cả những tiêu chuẩn, những khung năng lực, những triết lý, hay công cụ, không định nghĩa chúng mình trong nghề này là ai và như thế nào.
Mình là người có quyền định nghĩa chính mình,
Dù mình xuất phát điểm như thế nào, và mình muốn có thêm điều gì trong hành trình làm nghề này, thì điều ấy sẽ đến từ trái tim của mình khi đồng hành với những khách hàng thực sự ngoài kia, chứ không phải từ những tiếng nói phán xét và tâm phân biệt.
Bài viết này, chỉ để mình xin gửi những người đang đồng hành với người khác để chuyển hóa, một trạm sạc nội tâm, một khoảng lặng ngắn rồi lại đi tiếp trên hành trình này bạn nhé.
Coach/Mentor Hà Nguyễn



