Nói đến cái tôi, là nói đến cái gì to lắm, mà cũng nhỏ lắm. Tinh vi, mà cũng sỗ sàng lắm. Vừa dễ nhận biết, vừa khó nhận biết. Vừa nhiều chuyện để nói về nó, và cũng ngại nói về nó.
Ai chẳng có cái tôi.
Và ai cũng bị cái tôi nó làm chủ, nó chiếm quyền, nó điều hành.
Chồng mình từng nói, mình có cái tôi to đùng. Mà mình thì giẫy nẩy lên, nhất quyết không thừa nhận mình là người có cái tôi to. Mình thấy mình khiêm nhường, mình thấy mình ôn hòa, đâu có nhiều cái tôi đâu.
Cho đến khi thực hành sâu hơn với khai vấn, bóc tách từng vấn đề rất nhỏ trong đời sống để soi chiếu, để ngồi với coach, để đồng hành với khách hàng.
Thì ôi trời, là ngỡ ngàng.
Mình nhìn thấy những cái tôi từ to đến nhỏ, từ thô đến tế lần lượt được bày ra rõ mồn một. Thế mà, nhìn thấy rồi, biết nó rồi, nhưng để chuyển hóa nó lại là cả một hành trình vật vã.
Ban đầu thì nó được làm mềm ra một chút khi mình ở trong phiên coach. Để nghe được những điều mà khách hàng mình nói, mình phải lắng lại được rất nhiều suy nghĩ đang chạy trong đầu, những cảm xúc mình khởi lên khi nghe câu chuyện mà thấy giống mình. Khi bớt ồn ào hơn, thì mình nhìn thấy những vẻ đẹp trong con người khách hàng, đằng sau cách mà họ phản ứng, cách mà họ cáu giận. Mình nhìn thấy những cái tôi của người khác, và từ đấy, soi lại cái tôi của mình. Chính việc lắng nghe người khác với tinh thần tò mò, chấp nhận như họ vốn là, thì cái tôi trong mình được mềm ra.
Thế rồi, ra khỏi phiên coach với khách hàng, các tình huống trong đời sống, công việc va chạm thì cái tôi lại được bật lên tanh tách. Nhưng chính sự thấu cảm thực hành khi ngồi lắng nghe người khác, thì sự thấu cảm với mình, với những cái tôi của mình lại được dầy lên theo ngày tháng. Và chỉ khi ấy, những cái tôi của chính mình được lắng nghe hơn trong mình, được có không gian để trò chuyện với coach của mình, thì nó bắt đầu mềm ra.
Mềm ra có nghĩa là gì, là mình biết ơ, cái tôi ấy vẫn còn. Vẫn còn khi chồng góp ý một điều gì đấy về con người mình. Vẫn còn khi có những cảm xúc khó chịu với đồng nghiệp về một tình huống va chạm. Vẫn còn khi khách hàng chưa đủ ghi nhận nỗ lực mình đồng hành. Vẫn còn khi học viên phản hồi về chất lượng chương trình, chất lượng đào tạo của mình.
Và càng đồng hành với những khách hàng khó, học viên khó, thì cái tôi trong mình càng được có cơ hội cọ xát để rồi được nhận ra, được nhìn thấy, và được thực hành miên mật. Chỉ khi cái tôi của mình được chuyển hóa mỗi ngày, thì mới không bỏ khách hàng, bỏ học viên. Những vị thầy luôn có quanh mình, để học và hành mỗi ngày.
Hà Nguyễn



