Gần 29 năm sau khi bà mình mất, hôm qua mình mới mơ gặp lại bà, và được ôm bà khóc nấc lên. Viết ra con số 29 năm cho cuộc gặp gỡ này, nước mắt mình lại trào ra.
Dường như thời gian lâu quá khiến mình cũng không còn cảm giác về thời gian nữa. Những giọt nước mắt vẫn rơi khi viết những dòng này.
Xin lỗi các bạn, nếu các bạn cũng chạm vào những cảm xúc này trong mình qua những con chữ mình viết ra đây.
Vì mình nghĩ, trong đời, ai cũng có những mất mát, và phải học bài học trưởng thành qua những mất mát ấy.
Nhưng mình vẫn quyết định viết tiếp, vì đêm qua mình nhận được tin nhắn của một người coach, là mentee của mình trong chương trình sự nghiệp khai vấn mà mình đang đồng hành cùng chị. Và mình biết, có thể câu chuyện mình viết ra, sẽ chạm được vào ai đó, cũng đang phải đối diện với những vòng lặp trời sụt trong quá trình làm nghề này.
Trong giấc mơ mình gặp lại bà, mình có hẹn với bà sẽ qua chơi với bà, mà vì công việc bận, nên mãi mình mới qua gặp bà được.
Gặp lại bà, dáng vẻ bà gầy hơn rất nhiều hình ảnh lúc bà đi xa mãi khỏi cõi tạm này. Mình cứ ôm bà và khóc nấc lên, rồi nói liên miệng:
“Con xin lỗi, con xin lỗi, vì con đã không qua sớm để gặp bà. Con nhớ bà lắm bà ơi. Con xin lỗi, con xin lỗi…”
Tỉnh dậy giữa đêm, mình tự hỏi, giấc mơ này có ý nghĩa gì với mình ở thời điểm hiện tại hay không?
Sao 29 năm rồi, mình mới được mơ gặp lại bà, sau một giấc mơ duy nhất lúc nhà mình quyết định đưa bà lên chùa?
Có thể nói, người ảnh hưởng và có kết nối sâu sắc nhất với sự tồn tại của mình là bà. Mà bao năm qua, bà không một lần xuất hiện trong những khoảnh khắc mong nhớ của mình.
Mình cũng không thường luận giải ý nghĩa những giấc mơ của mình, trừ một vài giấc mơ đặc biệt. Và mình đã tự hỏi, những câu mình cứ lặp lại trong giấc mơ với bà là điều gì?
“Con xin lỗi, con xin lỗi bà, đáng lẽ ra con phải đến sớm hơn để gặp bà.”
Đi theo câu hỏi này, điều đầu tiên hiện ra là mình đã luyến tiếc khi không đến gặp bà sớm hơn.
Luyến tiếc không làm việc ấy sớm hơn. Không dám làm điều mình muốn sớm hơn. Không dám quyết định điều ấy sớm hơn.
Rồi một ý chợt lóe lên ở khoảnh khắc ấy là:
Mình cũng đang vật vã với sự luyến tiếc gần đây là, mình sợ bỏ lỡ điều gì đó trên hành trình mình đang làm nghề này.
Dù rằng, nhìn bên ngoài, mọi người đang thấy mình đang làm nhiều, và đang đi rất nhanh với nghề này.
Từ một người coach dạo, rồi chuyển sang đào tạo các chương trình chuyên sâu về khai vấn chuyển hóa, rồi đến làm mentor và đào tạo chương trình làm nghề cho các coach mới xây dựng sự nghiệp coaching bền vững.
Sáu năm cho một hành trình như thế, thực sự đã… (phần tiếp bị cắt, nếu bạn có đoạn tiếp theo, mình có thể dịch tiếp cho bạn).



