NHẬT KÝ THỰC HÀNH COACH

31/05/2025

 

“Thực hành đến phiên thứ 5 của Level 2, mình nhận ra một điều là khi mình chấp nhận thử thách, thì rốt cuộc, chính thử thách đó lại làm cho mình phát triển hơn chứ không làm cho mình tệ đi.

Nói cách khác, khi mình thả lỏng hơn, mình dỡ bỏ những định danh rằng mình là người coach thì phải thế này phải thế kia, mình chấp nhận là ở ra đi chuyến này có thể không về, ở mình có thể thất bại, nhưng mình chấp nhận nó, mình sẽ đi để biết và nắm bắt mọi cơ hội đến, thì trong phiên, mình cảm tốt hơn, mình nghe tốt hơn, mình hiện diện tốt hơn, mình tò mò hơn, tôn trọng khách hơn, và tôn trọng cả trực giác của mình nữa.

Rồi mình chợt nhận ra, coaching với mục đích ban đầu là khám phá, khai mở tiềm năng trong con người khách, nhưng trên hành trình đó, người coach lại khám phá tiềm năng trong chính mình và có cơ hội khai mở nó.

Nhìn lại hành trình gần 1 tháng vừa đi qua, mình chợt nhận thấy có cái gì đó đang mở ra, đang thay đổi nơi mình. Sự “chấp nhận thử thách” mà mình nói ở trên có lẽ chính là mình đang từng bước thực hiện điều cô giáo đã gợi mở trong phiên mentor 1:1 kết thúc level 1: là vượt qua chính mình, vượt ra ngoài sự an toàn, làm cái gì đó phi logic… và tạo không gian cho phiên bản cảm xúc của mình có chỗ đứng.

Nói thế nào nhỉ, mình cảm thấy bản thể chân thật của mình đang dần hiện ra một cách rõ hơn, như một hình tròn đang dần được vẽ kín lại. À phải rồi, mình đang nghĩ đến hình ảnh cầu vồng sau mưa. Chúng ta thường chỉ nhìn thấy một nửa vòm cong trên của cầu vồng nhưng về bản chất, cầu vồng là một vòng tròn đầy đủ, nhưng vì mặt đất cản trở tầm nhìn, nên phần nửa dưới vòng tròn (dưới đường chân trời) bị che khuất. Nếu ở trên máy bay hoặc đứng ở nơi rất cao mà ánh sáng, nước và góc nhìn thuận lợi, ta thậm chí có thể nhìn thấy một cầu vồng tròn hoàn chỉnh.

Tương tự như vậy, bản thể chân thật của mình cũng như chiếc cầu vồng tròn hoàn chỉnh, nhưng trước đây mình chỉ nhìn thấy và biểu hiện phiên bản lý trí, logic và giờ mình đang dần nhìn thấy nửa còn lại và biểu hiện nó ra. Hình tròn bản thể ấy đang dần đầy hơn, rõ hơn. Một sự cân bằng, tròn trịa, đủ đầy, hoàn hảo.

— Chia sẻ của chị Bích Liên (Học viên lớp KVCH chuyên sâu M3)

nd