COACHING – HÀNH TRÌNH LẶNG LẼ MÀ THIÊNG LIÊNG

15/07/2025

Đây là bài viết nhật ký thực hành khai vấn của chị Bích Liên, học viên chương trình Khai vấn chuyển hóa chuyên sâu Mastery 3. Được sự đồng ý của chị, chúng mình chia sẻ bài viết này với niềm tin rằng sẽ chạm tới các bạn đang trên hành trình khám phá và thấu hiểu bản thân.

“Gần đây mình đã chứng nghiệm một điều, mà mình lờ mờ trước đó: việc mình coach cho ai đó không phải để giúp họ, mà coaching là cách để… trở về với chính mình. Và mình thấy vui vì vũ trụ đang trao cho mình điều mình kiếm tìm khi quyết định đăng ký học lớp khai vấn ở MCoach: hiểu bản thân mình.

Thế đấy, nói thì nghe hơi… buồn cười và khó tin. Người ta bỏ tiền học MCoach để làm nghề coaching chứ – cái nghề hót hòn họt, mang tính thời đại bây giờ. Nhưng mà ngay từ đầu mình đến với MCoach mang theo sự tò mò về bản thân, mình cứ có một niềm tin, một sự chỉ dẫn từ trên cao, rằng đi hành trình này sẽ giúp mình hiểu chính mình. Và giờ thì mình đang có được điều đó ngày một nhiều.

Rồi bắt tay vào học, uh thì cũng phải học cái kỹ năng làm coaching chứ, tất nhiên, cũng phải rèn chứ, cũng phải tìm hiểu tư duy khai vấn, cách hành nghề… thực hành coaching. Nhưng mình quan sát thấy mình thường học và hành tất cả những thứ đó với mục tiêu đặt ra ban đầu: hiểu chính mình. Khi mình bắt đầu lắng nghe kỹ hơn, quan sát mình nhiều hơn trong những phiên coaching – cả khi là coach và khi là coachee – mình nhận ra điều này ngày một rõ nét: Coaching không còn là một kỹ thuật. Nó là một phong cách sống.

Khi mình làm coachee, mỗi câu hỏi đúng lúc, mỗi sự lắng nghe không phán xét của coach như mở ra một cánh cửa mới, để mình đi sâu hơn vào bên trong chính mình, nhẹ nhàng và sâu sắc. Không cần ai giải quyết vấn đề cho mình. Mình chỉ cần được thấy rõ câu chuyện ở lớp sâu hơn cảm xúc, ở nơi những niềm tin cũ từng lặng lẽ vận hành, ở chỗ những nhu cầu và giá trị chưa từng được mình gọi tên đúng cách. Và mình bắt đầu hiểu, bắt đầu chạm, bắt đầu thương mình hơn, từ đó.

Khi mình làm coach, ban đầu mình tưởng là mình đang giúp người khác, với mong muốn lan tỏa những giá trị tốt đẹp và yêu thương. Nhưng thực ra, càng coaching mình càng thấy ra chính mình. Mình phản ứng thế nào? Mình có thật sự lắng nghe không? Mình có đang cố gắng chứng tỏ điều gì không? Có khoảng khắc nào mình bị chạm? Có lúc nào mình quên mất thân chủ mà chỉ đang muốn “làm cho đúng”? Và thế là, từng phiên coaching trở thành một tấm phim quay chậm, phản chiếu chính xác cuộc đời thật của mình: cách mình kết nối, cách mình phòng vệ, cách mình muốn kiểm soát, và cả cách mình đã quên mất rằng tình yêu là lặng lẽ.

Mình đã thấy rất nhiều “mình” trong phiên coaching như thế.
Marcel Proust, một nhà văn người Pháp được biết đến nhiều nhất với tác phẩm Đi tìm thời gian đã mất (À la recherche du temps perdu) mà mình cực kỳ ấn tượng và yêu thích từ khi học đại học, có nói: “Le véritable voyage de découverte ne consiste pas à chercher de nouveaux paysages, mais à avoir de nouveaux yeux” (The real voyage of discovery consists not in seeking new landscapes, but in having new eyes).

Coaching bây giờ không còn là “nghề” với mình nữa. Nó là pháp tu, sống động, đời thường, mà rất thật. Là môi trường cho vô thức trồi lên một cách hiền lành. Là không gian để mình dám sống chậm lại, dám lắng nghe chính mình, dám gỡ từng lớp vai diễn một cách đầy thương yêu. Là hành trình khám phá những “vùng tối” trong mình, vốn rất cũ kỹ và quen thuộc lắm, và nhìn bằng một con mắt mới đầy trắc ẩn và bao dung. Với mình, coaching là một hành trình thiêng liêng. Không phải để hoàn hảo. Không phải để trở thành ai đó giỏi giang. Mà để trở lại là chính mình, đủ chân thật, đủ lặng, và đủ hiện diện.

Mình rất thích câu nói này của Carl Jung: “Until you make the unconscious conscious, it will direct your life and you will call it fate”. Cho đến khi bạn làm cho vô thức trở nên có ý thức, nó sẽ chỉ đạo cuộc sống của bạn và bạn sẽ gọi đó là số phận. Đúng vậy đấy, mình đã tưởng mình có một số phận, nhưng rồi mình nhận ra mình đã bị vô thức chi phối, giật dây bao lâu nay, và giờ mình đang mỗi ngày quan sát phần vô thức ấy và chuyển hóa chúng để trở thành một phiên bản mới trong suốt, tĩnh lặng, an yên.

Thương yêu gửi tới những người bạn đồng hành (cô giáo, các mentors và các bạn học) đang cùng mình đi trên con đường VỀ NHÀ, trở về ngôi nhà nội tâm đầy thú vị này. Mong rằng tất cả chúng ta đều sẽ thấy được phiên bản mới của mình từ đây”

nd