Hôm nay em muốn chia sẻ với cả nhà hành trình tĩnh lặng của em. Đứng giữa núi rừng giữa không gian thiên nhiên yên tĩnh em cảm nhận được bản nhạc không lời, đứng sau lưng lớp học nơi trẻ con đang hò hét, em cảm nhận sự nguyên vẹn của âm thanh ngôn ngữ. Lúc đó em chỉ có sự ghi nhận bản chất của sự việc mà không kèm thêm bất cứ suy nghĩ nào kể cả khái niệm về sự thích thú hay vui vẻ hoặc hạnh phúc. Em không còn dính mắc nỗi buồn cũng không phụ thuộc vào hạnh phúc. Mọi thứ chỉ đơn giản cảm nhận bản chất của điều đang diễn ra trước mắt. Bất kì câu nói nào của thành viên team khi em đi cùng, em đều coi là ngôn ngữ truyền tải mà thôi, sau đó em nhìn vào bản chất con người họ – lúc này có chút kết luận, và kết luận đó là góc nhìn của họ và mình cần mở rộng tò mò thêm rồi liên kết mục tiêu của task đó để tò mò sự liên quan.
Điều em ngạc nhiên là năng lượng dưới đó e nói chuyện rất tự nhiên, sự tách rời sao hôm nay đơn giản thế không biết các anh chị ạ :))
Em chỉ làm 1 việc duy nhất thôi, quan sát và tách rời. Biết ơn cả nhà đã kiên trì chứa đựng e lâu nay!
Coach Đinh Thúy (học viên lớp Mastery 3)



