Triết gia Waldo Emerson từng nói (đại ý là) điều gì là thế mạnh của bạn cũng có thể giết chết bạn. Trước đây, mình thấy mình có năng lực nhìn thấu tâm can người khác. Nói cho sang thì là “thấu thị” hay “thấu cảm” gì đó. Khi nghe ai đó nói, mình nghe được cả những ý định ẩn giấu sau lời họ. Có lúc mình thấy điều đó là món quà, giúp mình cảm được những điều người kia chưa dám nói ra. Nhưng nhiều lúc, mình thấy nó là gánh nặng, bởi thứ mình “nghe được” có khi chẳng dễ chịu gì, chỉ khiến mình cảm thấy người ấy đang giả tạo, lươn lẹo… Rồi mình bực cả với cái “năng lực thấu thị” ấy của bản thân, vì nó cản trở việc kết nối và tin tưởng người khác.
Rồi nhờ soi chiếu trong coaching (ngồi với coach Kiều Vân), mình nhận ra: phía sau cảm xúc đó là giá trị “chân thật” mà mình luôn hướng tới. Mình muốn mọi người sống chân thật với chính họ và nhờ thế, chân thật với mình. => đây là trans – bước chuyển dịch về nhận thức nhờ coaching.
Từ lúc ấy, mình bắt đầu học cách dừng lại, tò mò thêm, lắng nghe thêm. Và đôi khi, mình đúng. Cũng đôi khi mình nhận ra mình đã hiểu nhầm. Nhưng ít ra, mình không còn vội vàng kết luận như trước. =>đây là form – bước chuyển dịch về hành động nhờ coaching.
Mình thấy ờ mình cũng có transform đáng kể rồi á.
Thế mà chưa hết. Đời vẫn có thể đào! :)) Tâm mình giống như Trái Đất, sâu thăm thẳm rất nhiều tầng nhiều lớp để tiếp tục khám phá.
Sau chuyến đi vừa rồi cùng MCoach, mình đã có một trải nghiệm chấn động: điều mình gọi là “khả năng nhìn thấu tâm can người khác” ấy thực ra… chỉ là sự diễn dịch, suy diễn của tâm mình mà thôi. Đó không phải là sự thật, mà chỉ là câu chuyện mình tự kể, rồi tự bùng lên cảm xúc, rồi tự phải đi tìm cách giải. Nhìn lại hai ngày sống chung với nhau ấy, mình đã không hề có những phán xét, hay những hoài nghi về bất cứ câu nói, hay hành động nào của ai trong đoàn cả dù vẫn là những câu nói rất thường gặp, những tình huống khó khăn, sự va chạm rất đời. Mình cảm nhận sự thả lỏng, đón nhận, hồn nhiên, trong suốt, tĩnh lặng nơi mình.
Wow. Hóa ra trước nay mình chưa có sự trong suốt ấy khi lắng nghe, khi tương tác với người khác. Hai ngày sống với các thành viên MCoach đã cho mình trải nghiệm thế nào là lắng nghe bằng trái tim trong suốt. Đó là khi mình không phải gồng, không phải tỏ ra điều gì, không cần phòng bị… Khi mình và mọi người hiện ra như chính họ: tự nhiên, gần gũi, kết nối và yêu thương.
Và mình cũng thấy vui khi quan sát sự chuyển dịch của mình trong không gian chuyến retreat giữa thiên nhiên Đồng Bèn, khi mình đã biết đến sự lắng nghe bằng tâm trong suốt ấy, lắng nghe không phán xét, không suy diễn, không khuyên bảo, không tìm giải pháp. Không có gì chạy ngầm trong mình. Lắng nghe tách rời và tĩnh lặng. Nghe sự việc như nó đang được biểu hiện, cảm con người đang nói như họ là. Hóa ra, khi tâm đủ trong, đủ tĩnh lặng, mình không cần “thấu thị” điều gì cả. Mọi thứ tự hiển lộ như chính nó vậy.
Biết ơn chuyến đi, biết ơn MCoach, biết ơn cô giáo Hà Nguyễn, BTC Nông Thanh Nga cùng tất cả các bạn đồng hành. Và nhẹ nhàng biết ơn mình nữa, vì đã lắng nghe và chân thật với mình. ❤️❤️❤️
(Chị Bích Liên, học viên lớp Mastery 3)



